Cái ý tưởng “đối thoại với Phật”
bị nhiều người chê là cao ngạo, bất kính. Phải vậy không? Làm gì có một ông Phật
hiển hiện trước mắt mình, để mình thưa chuyện. Vậy nên đối thoại với Phật chỉ
là mình thưa chuyện với chính mình. Nói chuyện với tâm mình, Phật tại tâm mà.
SINH LÃO BỆNH TỬ
Xuât
phát điểm của tư tưởng Phật là một chữ khổ,
nó quán xuyến toàn bộ hành trình của sinh mệnh. Rõ hơn, đây là sinh mệnh người,
vì chúng ta là người, nên quan tâm đến sinh mệnh người. Không biết các loại
chúng sinh khác (noãn sinh, thai sinh, thấp sinh, hóa sinh..) có cảm nhận về
con đường sinh (lão bệnh) tử này không? Thêm nữa, nó là sinh mệnh của cá thể
người, của cá nhân. Bởi vì, khi sinh mệnh được ngắt ra làm bốn nhịp như thế,
Sinh/ Lão/Bệnh/Tử, thì không có một tập hợp sinh thể nào mà trong nó tất cả các
cá thể luôn cùng một nhịp. Ngay trong một cơ thể, trong từng giây phút, nhóm tế
bào này chết đi nhóm tế bào khác sinh ra, liên tục không dừng. Vậy trong cơ thể
lúc nào cũng có Sinh và có Tử, tổng hợp lại đó chính là hoạt động Sống. Cũng giống
như thế với một cộng đồng người. Khi xảy ra một đại họa, như thiên tai, dịch bệnh
hoặc chiến tranh, rất nhiều người chết trong khoảng thời gian ngắn, thì đó là tổng
số những cái chết cá nhân, nhiều người khác không chết, cộng đồng không chết. Và
nhiều người được liên tục sinh ra. Quán ta với người là một, không hai, không thể tác dụng trong trường
hợp xét, vì ta đang bệnh không thể cho rằng người khác cũng đang bệnh.





